Thơ của Bùi Phan Thảo


Ngày cập nhật: 25/09/2021 09:18:00

LTS - Nhà thơ Bùi Phan Thảo sinh năm 1963 tại Mai Xá, Gio Mai, Gio Linh, Quảng Trị. Ông hiện sống và làm việc tại TP. Hồ Chí Minh, là hội viên: Hội Nhà văn Việt Nam, Hội Nhà báo Việt Nam, Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh; Ủy viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh khóa VIII (2020-2025). Ông là một người con luôn nặng lòng với quê hương Quảng Trị qua những bài tùy bút gởi riêng cho báo Xuân quê nhà suốt 20 năm qua. Báo Quảng Trị giới thiệu một số tác phẩm của nhà thơ Bùi Phan Thảo.

 

Biệt khúc

 

Thì nghe buồn gọi mà đi

quảy theo một nải từ bi độ đường

gót mòn mới ngộ tha hương

ô hay chiếc bóng thiên lương đã gầy

 

Thì nghe đời gọi chân mây

đò kia mỏng mảnh mà đầy nhân gian

qua sông tránh tiếng lỡ làng

còn hơn ở lại đa mang hẹn thề

 

Thì nghe tình gọi mà về

thâm u mấy nẻo sơn khê cũng tìm

mai rồi xuống đất lặng im

tóc tơ thả giữa đồi sim tiễn người.

 

 

Ngổn ngang thu

 

Và chiếc lá buông tay về với đất

và hơi sương thương áo xuýt xoa mềm

đêm trở lạnh mọc bâng quơ nhánh nhớ

tóc xa người chẳng vội mướt dài thêm

 

Còn nâu mãi ly cà phê phố cổ

mảng tường rêu say nắng ngủ lơ mơ

tay rất ấm và môi trầm rất lụa

rủ rê nhau chết ngộp phía Vân hồ

 

Ta trẻ mãi cùng thu không có tuổi

bước chân về ngon ngót sợ lòng phai

trót đánh rớt tiếng cười trên cỏ rối

ngẩn ngơ tìm trong quặn thắt heo may

 

Đừng tiếc nữa thu sẽ còn trở lại

dẫu mai này kỷ niệm đã âm u

thắt nơ buộc những vàng son đắm đuối

ta một mình với một ngổn ngang thu…

 

 

Thơm mãi những bàn tay

 

Trong góc phố hẻm nhỏ chiều buông

bàn tay chìa ra kịp nắm bàn tay ngỡ chừng tuyệt vọng

tờ vé số không còn trên tay khô cứng

gác trọ chèo queo thắt thẻo nhìn nhau

bịch gạo thùng mì vỉ trứng bó rau

bữa cơm ngon qua những ngày khó ngặt

 

Có bàn tay tảo tần thơm mùi đất

rau củ vườn nhà góp chuyển vào Nam

hạt gạo miền Trung nắng dội mưa chan

mẹ gửi chút lòng trời mây trên màu tóc

 

Những bàn tay của triệu người dân Việt

qua những cách ly đợi phút sum vầy

nhận ra nhau sau khẩu trang nói lời bằng đôi mắt

và nụ cười tỏa sáng giữa hồn nhau

 

Những bàn tay bợt bạt nhăn nheo

suốt ngày dài trong bộ đồ bảo hộ

thương mẹ nhớ con thôi đành để đó

giành mạng sống cho người khoan nghĩ đến niềm riêng

 

Bao người bền gan thầm lặng quên mình

góp sức chung tay đẩy lùi đại dịch

sẽ có ngày hân hoan nụ cười nước mắt

đất nước yên bình thơm mãi những bàn tay.

 

BÙI PHAN THẢO

 Liên hệ - Góp ý  Quay lại!

Bình luận của bạn:

Ảnh CAPTCHA
Nhập mã bảo mật trên
Bình luận bạn đọc (0)

CÁC TIN KHÁC


Trực tuyến





127615556
Copyright 2021 by BÁO QUẢNG TRỊ